Vì Tổ quốc ở trong tim nên mặc cơn mưa kia
Có lẽ, chưa khi nào thông điệp “Tổ quốc trong tim” lại được diễn giải bằng một cách giản dị mà rõ ràng đến thế.
Áo có thể không còn khô. Những dòng chữ có thể nhòe đi. Son môi có thể không còn nguyên vẹn. Nhưng tình yêu quê hương, đất nước thì vẫn ở đó, trong ánh mắt, trong những tiếng hát, trong từng bước chân của những người có mặt dưới cơn mưa.
Hơn 70.000 khán giả cùng các nghệ sĩ, khách mời hòa giọng khi Quốc ca vang lên. Những người lính làm nhiệm vụ thượng cờ vẫn đứng nghiêm, bước chân vẫn mạnh mẽ, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ trang nghiêm. Cơn mưa dường như chỉ làm cho khoảnh khắc ấy thêm xúc động.
Bởi Tổ quốc ở trong tim, nên có những giọt nước mắt chỉ có thể rơi trước những câu chuyện về những con người đã dành cả tuổi trẻ cho đất nước. Đó là khi cựu chiến binh Nguyễn Thế Nghĩa, một cựu tù Phú Quốc, kể lại những năm tháng bị giam cầm. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, ông và đồng đội đã vẽ lá cờ Tổ quốc bằng chính máu của mình. Một lá cờ nhỏ, nhưng là biểu tượng thiêng liêng mà họ quyết giữ lấy bằng tất cả ý chí và lòng kiên định.
Đó cũng là lúc những người trẻ nghẹn ngào trước sự chờ đợi của những người mẹ, người cha, người thân có những người lính đã hy sinh nhưng vẫn chưa thể trở về với gia đình. Trong “Chiến dịch 500 ngày đêm”, Thành phố Hồ Chí Minh cùng các lực lượng vẫn đang nỗ lực tìm kiếm, đưa những người con trở về với nơi họ thuộc về.
Có những điều không cần phải nói quá nhiều.
Một người lính đứng dưới mưa. Một người mẹ chờ con. Một cựu chiến binh nhắc lại lá cờ được vẽ bằng máu. Hàng vạn người cùng đứng lên khi Quốc ca vang lên. Tất cả những hình ảnh ấy, trong một đêm mưa ở Thành phố Hồ Chí Minh, đã làm cho hai chữ Tổ quốc trở nên gần gũi hơn bao giờ hết.
Tình yêu Tổ quốc đôi khi không phải là những điều lớn lao. Tối 23/8, cơn mưa có lấy đi sự khô ráo, làm nhòe đi nhiều thứ. Nhưng có một điều mưa không thể lấy đi. Đó là Tổ quốc ở trong tim.
Thảo Du