Tôi bỏ việc vì tháng nào sếp cũng rủ đi ăn thịt chó

🗓️ 2026-08-23 📁 world-news 📝 ⏱️ 👁️ : -

Tôi bỏ việc vì tháng nào sếp cũng rủ đi ăn thịt chó

Có những hôm mọi người rủ, tôi vẫn đi nhưng chỉ ngồi uống nước, ăn món khác. Nhưng thú thật, cảm giác khá khó chịu.

Tôi thuộc thế hệ cuối 8X, từng ăn thịt chó. Tôi cũng từng ngồi vào những bàn nhậu vào cái thời mà các quán thịt chó ở TP HCM còn khá đông khách. Khi ấy, tôi chẳng nghĩ nhiều. Người ta ăn thì mình ăn. Có gì đâu mà phải suy nghĩ? Đến một ngày, tôi dần nhận ra mình không còn muốn ăn thịt chó nữa.

Vấn đề là sếp và đồng nghiệp của tôi vẫn ăn. Tháng nào mọi người cũng tụ tập một lần. Lúc đầu, tôi từ chối nhẹ nhàng: "Em không ăn món này đâu, mọi người cứ đi". Nhưng đi làm mà, làm sao có thể từ chối mãi được? Chuyện ăn uống dần trở thành một kiểu sinh hoạt chung của cả phòng. Sếp gọi, đồng nghiệp đi, rồi hôm sau mọi người lại bàn tán về quán nào ngon, món nào "đáng tiền". Chỉ có tôi đứng ngoài, lạc lõng.

Ở một tập thể nhỏ, bạn sẽ hiểu cảm giác bị đứng ngoài khó chịu như thế nào? Không ai đuổi bạn, không ai mắng bạn. Chỉ là những câu chuyện chung ngày càng ít đi, những cuộc gặp sau giờ làm ngày càng thiếu mặt bạn. Mà công việc không chỉ có tám tiếng ngồi ở văn phòng. Quan hệ với sếp, đồng nghiệp và những cuộc giao tiếp ngoài giờ đôi khi ảnh hưởng trực tiếp đến cách một người hòa nhập với tập thể.

Tôi đã cố. Có những hôm mọi người rủ, tôi vẫn đi nhưng chỉ ngồi uống nước, ăn món khác. Nhưng thú thật, cảm giác khá khó chịu. Tôi không muốn cứ phải giải thích mãi vì sao mình không ăn? Càng không muốn biến chuyện ăn uống thành chủ đề tranh luận mỗi lần cả nhóm tụ tập. Đến một lúc tôi nghĩ: "Thôi, nghỉ".

>> 'Không thể kêu gọi ngừng ăn thịt chó bằng những lý do cảm tính'

Tất nhiên, tôi không cho rằng những người ăn thịt chó là xấu. Ai thích thì cứ ăn. Tôi hiểu vì sao người ta thích món này? Nhưng thời gian qua đi, xã hội ngày một văn minh, và con người cũng cần thay đổi. Khi bạn ăn một con lợn, con bò hay con gà, ít nhất phía sau món thịt ấy tồn tại cả một ngành chăn nuôi được tổ chức để cung cấp thực phẩm. Còn với thịt chó, câu chuyện nguồn gốc ở Việt Nam phức tạp hơn nhiều.

Ở Việt Nam, thịt chó không phổ biến theo mô hình chăn nuôi công nghiệp như thịt lợn, thịt bò hay gia cầm. Vì vậy, khi nhu cầu tiêu thụ tồn tại nhưng nguồn cung hợp pháp hạn chế, thị trường sẽ tìm cách đáp ứng. Và những vụ bắt trộm chó từng xảy ra rất nhiều. Bạn có thể nói: "Tôi ăn nhưng đâu có đi trộm". Đúng. Nhưng tiêu dùng luôn tạo ra nhu cầu. Người mua không trực tiếp phạm sai lầm không có nghĩa là hoàn toàn tách khỏi cách thị trường tạo ra món hàng mình đang mua.

Thứ nữa là sức khỏe. Ăn gì cũng phải nhìn vào lượng ăn và tổng chế độ dinh dưỡng, tôi không nói cứ ăn thịt chó là chắc chắn mắc bệnh. Nhưng với tôi, một món ăn nhiều đạm, thường đi cùng rượu bia và những cuộc nhậu kéo dài, chẳng phải lựa chọn đáng ưu tiên nếu có rất nhiều món khác thay thế.

Đến nay, đã 15 năm tôi không động đến miếng thịt chó nào. Thú thực, tôi cũng chẳng thấy thèm. Thậm chí, càng lâu không ăn, tôi càng thấy chuyện đó chẳng có gì phải tiếc. Tôi từng ăn, nên không lên giọng dạy đời ai. Nhưng tôi nghĩ ai cũng có quyền chọn thứ mình muốn ăn, những cuộc vui mình muốn tham gia và môi trường mình muốn làm việc.

Duy Nguyen

  • Ngừng ăn thịt chó, mèo không ngăn được nạn trộm chó
  • 'Ác cảm với người ăn thịt chó, mèo'
  • 'Hà Nội nên học Hội An nói không với thịt chó, mèo'
  • Ai ăn thịt 1.200 con chó?
  • Ba sai lầm của người ăn thịt chó
  • 'Văn minh không đến từ việc bỏ ăn thịt chó'