Những người vác bình minh

🗓️ 2026-08-08 📁 vietnam-general 📝 ⏱️ 👁️ : -

 - Ảnh 1.

Hoạt động kiểm tra hệ thống lưới điện tại ấp Thiềng Liềng - Ảnh EVNHCMC

Bỏ qua mấy đại lộ chói lóa, mắt tôi hay dính vào mấy góc khuất. Ngộ thật, thứ ánh sáng nơi đó dường như chẳng bắt nguồn từ ngọn đèn rực rỡ nào. Nó lầm lũi rịn ra từ những tấm lưng áo cam bết mồ hôi mặn chát.

Tiếng máy nổ xé nước đưa chiếc vỏ lãi tạt qua những tán đước, tấp vô bờ Thiềng Liềng. Có sợi cáp điện mỏng quẹt vắt ngang trời.

Dưới cái lán làm muối ọp ẹp, chú Ba dốc ngược chai rót ly rượu đế mời khách. Da người nông dân miền biển sạm rát, rãnh nhăn xô vào nhau khi ông nheo mắt ngó ra mé sông, thủng thẳng buông một câu chắc nịch: "Dân xứ này nợ màu áo cam một ân tình!".

"Hồi năm 2016, điện về tới trung tâm đảo, xóm giềng khóc ròng rồi cậu ạ!" - Chú Ba khà một hơi rượu - "Nhưng xót nhất là mấy hộ kẹt lại tuốt luốt khu Kênh 50 bên Lý Nhơn. Chỗ đó kênh rạch chằng chịt, sình lội tới bẹn, kéo được cọng dây vô là trần ai khoai củ.

Bao nhiêu năm họ xài điện mặt trời. Nắng thì được bóng đèn leo lét, mưa dầm là tối hù. Cái tủ lạnh, cái quạt máy với dân bên ấy hồi đó mua về chưng kiểng ngó chơi chớ có nhúc nhích gì nổi đâu".

Xóm nghèo cứ vậy mà mòn mỏi. Tưởng đâu dùng dằng qua kiếp khác. Ai dè đùng một cái, độ áp Tết Ất Tỵ 2025, ghe xuồng chở trụ chở cáp của thợ điện thành phố rần rần chẻ sóng đi vô.

Chú Ba nhớ mồn một hình ảnh những lưng áo cam ngâm mình dưới dòng nước mặn. Bùn Cần Giờ bám chặt lấy chân, bụng đói meo mà người nào người nấy cắm đầu cắm cổ kéo cáp, ráng rùn vai ép tiến độ cho bà con kịp đóng điện ăn Tết.

"Cái đêm đóng điện ở Kênh 50, nghe đâu cả đảo bên đó rúng động!" - Đôi tay gầy guộc của chú Ba chạm vào chiếc tủ lạnh đang chạy êm ru góc nhà - "Nửa thế kỷ từ ngày giải phóng, mấy chỗ mút mùa lệ thủy này mới sáng bừng. Đám con nít nhảy cẫng lên vì lần đầu được uống ly nước đá lạnh giữa trưa nắng. Ông già bà cả cứ đứng chạm tay vô cái bóng đèn tuýp y như đang rờ rẫm một phép mầu".

Rờ lớp vỏ nhám của cái tủ lạnh cũ mèm đang rung lên khe khẽ, tự dưng tôi thấy gai ốc râm ran. Ngồi nhẩm tính cua trong lỗ, bạt ngàn cây số sình lầy kéo cáp vô chỉ để thắp sáng mươi nếp nhà chênh vênh, tiền điện thu rinh rỉnh từng cắc biết kiếp nào gỡ nổi vốn.

Vậy mà người ta vẫn làm. Cái tình của đất Sài Gòn - Gia Định ngộ vậy. Cực cỡ nào cũng chịu được. Chỉ là ngó qua ngó lại, để anh em mình kẹt trong vũng tối thì thiệt không đành lòng.

 - Ảnh 5.

Công nhân thi công dự án tại ấp Thiềng Liềng - Ảnh EVNHCMC

Sương xuống, gió biển lùa qua tán đước nghe rào rào. Tôi bước ra mép hiên. Ánh điện từ những nếp nhà ở Thiềng Liềng hắt xuống mặt nước gợn sóng, vỡ ra từng mảnh tăm tắp. Tiếng tivi vẳng lại một câu vọng cổ, tiếng quạt máy chém gió ro ro.

Cảnh êm ru. Ngó quẩn quanh mấy vòng xoáy nước lợn cợn đánh ra từ mũi ghe dưới bến, tự dưng xộc lên mũi cái mùi ngai ngái. Giống y chang cái mùi của đầm tôm năm trước, cái đêm gió chướng tơi bời mà tôi xui rủi kẹt lại.

Cơn mưa quất rát mặt, hắt tung liếp nứa. Mùi bùn lầy nồng dội lên từ dưới đáy đầm. Giữa tiếng sấm chớp gầm, âm thanh níu giữ sự sống là tiếng quạt nước đập ràn rạt.

Trong cái chòi canh tứ bề lọt gió, chú Sáu rít điếu cày sòng sọc, mắt dán chặt vào dàn quạt. Quạt dừng, oxy tắt, tôm sẽ ngộp nổi trắng đầm trong vài tiếng đồng hồ. Vốn liếng cày cục mấy chục năm của gã đàn ông xa quê treo lơ lửng trên đường dây trung thế mảnh khảnh vắt ráng qua bờ bao sạt lở.

Chớp rạch ngang trời. Đoàng một tiếng. Cả vùng đầm lịm ngắt. Phía ngoài kia, tiếng nước văng im bặt. Chú Sáu vồ lấy điện thoại, gọi đi trong mưa xối xả. Ngồi trân mình chờ. Chú quẹt vội gáo nước mưa tạt trên mặt, tự nói mớ: "Chắc tụi nó đang lội qua, gió vầy đi đò mép rạch cực lắm...". Mùi tanh từ đáy đầm xộc lên.

 - Ảnh 6.

Do đặc thù của địa hình là đảo nên việc vận chuyển vật tư ra Thiềng Liềng gặp rất nhiều khó khăn - Ảnh EVNHCMC

Chừng chưa tàn điếu thuốc thì nhòa nhạt mấy vệt đèn pin chọc thủng màn mưa. Ba người thợ lóp ngóp dầm sình lút đùi, bám mép đất nhão nhoét bò lên.

Họ bấu chặt lấy cây cột trơn tuột đang vặn mình trong gió lớn, oằn lưng xiết ốc, móc lại đầu cốt. Mười ngón tay tái mét trần trụi cứ thế ghì rịt lấy dây cáp, giành giật lại mâm cơm cho một người dưng.

Phụt! Ánh tuýp giật giật mấy cái rồi sáng quắc. Tiếng quạt nước đập tung bọt trắng xóa mặt đầm. Chú Sáu sụp xuống bờ bao, ôm mặt. Dưới kia, ba anh thợ lóp ngóp bò lên, tay quệt vết sình vắt ngang mặt, cười hềnh hệch: "Sống rồi nghen chú Sáu!".

Chú lết vô chòi, bưng bình trà nóng châm vội, dúi vào tay từng người, mếu máo xoa nắn bả vai sũng nước của người thợ trẻ: "Mấy đứa tụi bây tới kịp lúc, coi như mâm cơm nhà chú còn giữ được!".

Mưa tạnh dần, tôi lùi lại góc chòi canh, nhìn những người thợ điện nhấp ngụm trà nóng rồi lại vội vã khoác áo mưa lặn hụp tiếp vào màn đêm đen sì, chỗ mấy sự cố khác đang chờ.

Người ta đang rộn ràng mừng TP bước qua cột mốc nửa thế kỷ. Mấy bản tin về phố thị vươn cao với bê tông cốt thép, tôi xin phép cất lại. Riêng tôi, khi nghĩ về danh xưng "thành phố nghĩa tình", mắt cứ vướng lất phất ở mấy bận lội bùn mặn chát phèn chua ấy.

Thứ ánh sáng neo giữ sinh mệnh con người, hóa ra chẳng cắm phích từ trạm biến áp nào hết. Nó ứa ra từ những giọt mồ hôi. Từ bóng những tấm áo cam cứ lầm lụi đi ngược vào chỗ tối. Đi, để chia chác dăm vạt bình minh mộc mạc cho người dưng mà ai cũng luôn muốn trọn nghĩa vẹn tình.

 - Ảnh 7.

Đọc tiếp

Về trang Chủ đề