Những định nghĩa lấm lem bụi phố

🗓️ 2026-08-21 📁 vietnam-general 📝 ⏱️ 👁️ : -

 - Ảnh 1.

Ảnh minh họa AI

Xế chiều, mưa đổ ầm ập. Ngã tư Hàng Xanh kẹt cứng. Khói xe máy quẩn quanh bện vào sương mù mịt. Tiếng còi nghẽn lại giữa dòng người nhích từng tấc. Tôi ráng sức đẩy cái xe nặng trịch, lủi vô trú mép hiên dột lách tách của một tiệm tạp hóa kéo hờ nửa cánh cửa sắt.

Thò tay vô túi áo mưa ni lông, tôi moi ra mảnh giấy nháp học trò gấp tư nhàu nhĩ. Mép giấy mủn ra vì ngấm nước. Mặt trước, nét bút bi xanh ghi dòng địa chỉ nhà trọ bằng con chữ nguệch ngoạc đã nhòe ra. Lật qua mặt sau, giấy vẫn trắng.

Dưới màn mưa giăng giăng trước mặt, bụi nước phả ràn rạt, tự dưng thèm rút cây bút cài trong túi áo để gạch ra dăm ba từ định nghĩa về thành phố này - theo dòng hồi tưởng từ bận chân ướt chân ráo lơ ngơ ôm mớ hoang mang xuống bến xe vắng ngắt năm nào...

Lạc đường

Con hẻm đâm xuyệt vô nhau như rễ cây si già. Đình vắng, mả đá, xóm trọ công nhân cứ chồng chéo lên nhau. Rà chiếc xe cà tàng dáo dác tìm địa chỉ nhà trọ ghi trên mặt giấy, tôi chui tọt vô một con đường ngoằn ngoèo xuyệt năm, xuyệt bảy.

Hẻm cụt không lối thoát. Số nhà nhảy cóc đánh đu, nhảy từ chẵn qua lẻ chênh vênh. Quay đầu bên nào cũng rặt những bức tường xám ngoét xịt đầy số điện thoại hút hầm cầu.

Tấp xe vô quán bún riêu cua đồng sát mép lộ, tôi rụt rè hỏi thăm. Bà cụ đang múc tô bún. Nồi nước lèo lềnh bềnh váng mỡ cà chua sôi ùng ục. Mùi mắm tôm nồng xộc lên. Nghe hỏi, bà chùi vội hai tay vô cái tạp dề ố màu, bỏ mặc nồi nước lèo đương bốc khói ngun ngút. Bà bước ra, đưa bàn tay nhăn nheo nắm lấy đuôi xe máy gỉ sét.

- Đi theo má, má dẫn ra tận cửa nghen con!

Bà quay đầu dặn với lại vào bên trong:

- Kêu thằng út ra trông quán bán hàng giùm má xíu nha!

Bóng lưng còng còng lom khom đi trước làm hoa tiêu. Bà lầm lũi dắt tôi đi qua khúc quanh tối thui, lách qua mấy cây sào phơi quần áo chắn ngang đầu. Tiếng dép nhựa quẹt lẹt xẹt trên mặt hẻm ẩm ướt lùi dần rồi khuất bóng. Bà đi tuốt. Tô bún riêu múc dở trên bàn chắc đã nguội ngắt.

Người lạ

Đường vắng tanh cữ khuya trễ. Gió thốc từ mạn sông thổi rát mặt. Xe chết máy giữa đại lộ hun hút bóng người. Tôi hì hục đạp máy, bắp chân mỏi nhừ, mồ hôi túa ra ướt rịn lưng áo.

Tiếng động cơ gằn lên ùng ục. Chiếc ba gác chở xà bần chạy rề rề ngang qua rồi tấp lề. Ông chú râu ria lởm chởm, mồ hôi bệt chặt vô cái áo lao động bạc màu bước xuống. Không hỏi tên. Không thèm ngó quê quán. Chú lẳng lặng lôi từ cốp sau ra sợi dây dù to cỡ ngón tay, ngoắc vô đầu xe máy tôi. Nút thắt siết cứng ngắc.

- Lên xe, tao kéo!

Sợi dây căng cứng kéo chiếc xe chạy xăm xăm hơn cây số. Mùi dầu luyn từ ống xả chiếc ba gác phả thẳng vô mũi khen khét. Đến một tiệm sửa xe đèn đuốc tắt ngóm, chú đập cửa rầm rầm kêu thợ dậy.

Lúc xe nổ máy nghe xịt xịt, tôi quay lại thì chiếc ba gác đã rồ ga. Dáng ngồi bè bè khuất lấp sau đống xà bần ngổn ngang mất hút vào màn đêm vắng ngắt. Không kịp gửi một tiếng "cảm ơn". Tôi đứng trân trân nhìn vệt đèn hậu mờ dần...

Đòi nợ

Thành phố trở mình ốm yếu đợt dịch. Những con hẻm giăng dây kẽm gai kín mít. Tiếng còi hú cứu thương cứa từng nhát rời rạc vô đêm vắng.

Gom những đồng bạc lẻ còn dư trên tờ giấy nháp sờn rách cữ cuối tháng giáp hạt. Tôi nhẩm tính tiền điện, tiền nước. Tiếng quạt trần quay lạch cạch trên đỉnh đầu nghe sốt ruột.

- Cạch... cạch... cạch!

Ông chủ trọ xăm trổ kín cánh tay, tướng tá bặm trợn đứng gõ cửa. Mùi dầu gió xanh quyện với mồ hôi khét nắng phả qua khe cửa trệt. Chưa kịp gãi đầu xin khất tiền phòng, ổng quăng vô một bịch ni lông đen thui.

- Tháng này xóm mình thất nghiệp ráo, tui hông lấy tiền nhà nha mậy. Rau với ít lạc khô, ráng dằn bụng qua bữa nghen!

Ổng xoay lưng đi. Bịch ni lông nằm chỏng chơ. Vài cọng rau muống giập nát thò ra khỏi miệng bọc. Bữa đói bữa no neo lại nơi nếp gấp túi ni lông buộc hờ.

Thơm thảo

Trời chạng vạng. Ánh đèn đường ngã tư chớp nháy rồi bật sáng vàng vọt. Gió lùa qua kẽ hở mái hiên rớt thêm vài giọt nước buốt lạnh xuống nếp gấp cuối cùng của mảnh giấy nháp.

Tủ bánh mì 0 đồng lấm lem bụi mờ nằm chỏng chơ góc phố. Bình trà đá miễn phí nằm sát cột điện quấn đầy ni lông quảng cáo. Chị ve chai đội cái nón lá rách bươm, khoác áo mưa cánh dơi tấp xe đạp vô lề, móc từ túi ra xấp tiền lẻ. Chị nắn nót rút tờ hai ngàn nhàu nhĩ vuốt cho thẳng thớm, thả nhẹ vô cái rổ nhựa trống rỗng. Xong xuôi, chị mới rón rén rút đi ổ bánh mì. Chị đạp xe rề rề lẫn vô bóng râm ngã tư đương lên đèn.

***

Mưa ngớt hạt. Tiếng còi xe máy, ô tô hòa vào dòng người kẹt cứng hối hả nổ giòn. Hơi đất ẩm sực lên ngai ngái.

Cất tờ nháp chi chít gạch xóa vô lại túi ngực, mồ hôi rịn ra âm ấm. Những định nghĩa lấm lem bụi phố của thành phố này vẫn chưa viết xong.

Tôi giậm chân nổ máy, hòa vào dòng người mắc cửi, rồ ga chạy ngang qua ngã tư chật cứng. Văng vẳng sau lưng tiếng gọi bao đồng dội lại từ một hàng hiên lạ hoắc:

- Gạt chống xe kìa con!

 - Ảnh 2.

Đọc tiếp

Về trang Chủ đề