Mẹ 9X cắt toàn bộ dạ dày ở tuổi 31: 'Sáng dậy còn thở là điều đáng biết ơn'

🗓️ 2026-08-16 📁 world-news 📝 ⏱️ 👁️ : -

Ở tuổi 31, khi con trai mới 18 tháng, chị Nguyễn Thái Hà (sinh năm 1991, quê ở Hưng Yên) nhận tin mình mắc ung thư dạ dày giai đoạn 3B. Từ người phụ nữ đang chăm con nhỏ, chị bước vào những tháng ngày liên tục giữa bệnh viện, phẫu thuật và những đợt hóa chất kéo dài.

Nhiều năm sau, cơ thể chị vẫn mang những dấu vết của căn bệnh. Chị cắt toàn bộ dạ dày, từ 48 kg xuống 37 kg. Việc ăn uống, đi lại, sinh hoạt của chị đều không còn giống trước. Với chị, điều đáng giá nhất là mỗi sáng vẫn có thể mở mắt và thấy mình còn sống.

Hình ảnh Thái Hà thời gian điều trị ung thư tại bệnh viện. (Ảnh: NVCC)

Những cơn đau bị bỏ qua

Sau thời gian mang thai, chị Hà bắt đầu xuất hiện những cơn đau vùng thượng vị. Khi đó dịch COVID-19 diễn biến phức tạp, cộng thêm tâm lý chủ quan, chị không đi khám ngay.

Đến khi con trai được 18 tháng, những cơn đau khiến chị quyết định đến bệnh viện kiểm tra. Kết quả làm cả gia đình bàng hoàng: ung thư dạ dày giai đoạn 3B.

Người phụ nữ nhanh chóng được gia đình đưa đến Bệnh viện Việt Đức phẫu thuật. Chị tiếp tục được người thân hỗ trợ sang nước ngoài điều trị hóa chất. “Gia đình lúc đó là chỗ dựa lớn với mình. Mọi người cùng nhau lo liệu để mình có thể điều trị“, chị nhớ lại.

Những ngày ở bệnh viện thường kéo dài khoảng một tuần. Sau mỗi đợt điều trị, chị lại trở về nhà nghỉ ngơi một thời gian rồi tiếp tục nhập viện. Có những lúc chị chỉ mong nhanh chóng được về nhà. Không phải vì ở đó có điều gì đặc biệt, mà đơn giản chị muốn được tự nấu một bát cháo, nằm trên chiếc giường quen thuộc và có một giấc ngủ trọn vẹn.

Ở bệnh viện mình gần như không thể ngủ ngon, ăn uống cũng không theo ý muốn. Về đến nhà, được ăn món mình tự nấu rồi nằm trên giường của mình, thế là thấy dễ chịu hơn rất nhiều“, 9X kể.

Trong hành trình điều trị, chị không nhớ hết những lần mình từng nghĩ “không thể chịu thêm được nữa”. Duy nhất một lần đến giờ chị vẫn không quên, đó là khi sang Trung Quốc điều trị hóa chất lần thứ hai vào năm 2026. Trước đó, chị từng trải qua đợt hóa chất đầu tiên từ cuối năm 2023. Sau nhiều lần truyền thuốc, nỗi sợ mũi kim và cảm giác thuốc đi vào mạch máu ngày càng rõ rệt.

Tôi bắt đầu sợ mũi tiêm, sợ cảm giác thuốc truyền vào người. Có lúc rất đau và chỉ muốn dừng lại “, chị nói. Rồi chị lại nghĩ đến cậu con trai nhỏ đang chờ mẹ ở nhà. “ Tôi phải vượt qua, phải sống khỏe mạnh hơn vì còn con và gia đình đang đợi“, người phụ nữ tự nhủ.

Sau phẫu thuật, chị phải học lại cách ăn uống gần như từ đầu. Bảy ngày đầu sau khi cắt toàn bộ dạ dày, chị không được ăn uống mà chỉ truyền đạm, sữa qua đường tĩnh mạch. Có thời điểm cơ thể không chịu được dịch truyền, chị lên cơn sốt. Sau đó, chị bắt đầu làm quen với cháo và những bữa ăn rất nhỏ, chia thành nhiều lần trong ngày.

Có ngày chị phải ăn 6-8 bữa, mỗi bữa chỉ một lượng ít. Những món ăn từng yêu thích như đồ ăn vặt, thực phẩm chế biến sẵn, đóng hộp dần biến mất khỏi thực đơn. “Ban đầu cũng thèm chứ. Ăn không được thì dần dần mình quen, rồi cũng không còn thích nữa“, chị Hà nói.

Khoảng 2-3 năm sau điều trị, cơ thể mới dần thích nghi. Hiện chị có thể ăn ba bữa chính và thêm hai bữa phụ, lượng thức ăn cũng tăng lên.

Từ 48 kg, chị có thời điểm chỉ còn 37 kg. Đó là quãng thời gian chị thấy cơ thể thay đổi rõ rệt. Hiện cân nặng đã trở lại khoảng 44 kg, nhìn bên ngoài gần như không ai nghĩ chị từng trải qua một cuộc điều trị dài vì ung thư.

Với người phụ nữ, phần khó khăn nhất lại nằm bên trong cơ thể. Không còn dạ dày, hệ tiêu hóa trở nên nhạy cảm. Chỉ cần ăn đồ chiên rán, thức ăn cứng hoặc quá nhiều đường, chị có thể bị đau bụng, khó tiêu. Chị cũng phải lưu ý nguy cơ tắc ruột và duy trì những món dễ tiêu hóa, trong đó cháo vẫn thường xuyên xuất hiện trong thực đơn.

Bây giờ, cuộc sống của chị đã trở lại nhịp bình thường, dù đó là một “bình thường” rất khác trước.

‘Sáng dậy còn thở là điều đáng biết ơn’

Trong gia đình chị Hà, ung thư không phải căn bệnh xa lạ. Bà ngoại và cậu của chị từng qua đời vì ung thư. Khi chính mình nhận chẩn đoán ung thư dạ dày, chị từng tự hỏi tại sao căn bệnh ấy lại một lần nữa xuất hiện trong gia đình.

Chị nghĩ nhiều đến yếu tố di truyền, nhưng thay vì để nỗi sợ kéo mình xuống, chị chọn nhìn theo hướng khác. “Có lẽ vì mình mắc bệnh sớm nên cũng có cơ hội quan tâm đến sức khỏe sớm hơn. Sau điều trị, mình phục hồi cũng tốt hơn“, chị nói.

Những điều tưởng như rất nhỏ trước đây giờ trở nên đáng giá hơn. Một bữa ăn ở nhà, một giấc ngủ trên chiếc giường quen thuộc hay một ngày không phải đến bệnh viện đều khiến chị thấy nhẹ nhõm.

Nếu được quay lại thời điểm 31 tuổi, đứng trước tờ kết quả ghi ung thư dạ dày giai đoạn 3B, chị nói bản thân có lẽ vẫn sẽ lựa chọn cách đã từng làm: tiếp tục điều trị và cố gắng mạnh mẽ. Không phải vì chị không sợ, mà bởi khi ấy phía sau vẫn có một đứa trẻ và một gia đình đang chờ mình trở về.

Bây giờ, cuộc sống của chị trở lại nhịp bình thường, dù đó là một “bình thường” rất khác trước. Chị vẫn phải cân nhắc từng món ăn, từng chuyến đi, từng hoạt động có thể khiến cơ thể quá sức. Dù vậy, mỗi buổi sáng thức dậy, chị vẫn có thể nhìn thấy con trai, vẫn còn ngày phía trước để sống. “Điều tôi biết ơn nhất trong ngày bình thường là sáng dậy vẫn còn thở”, người phụ nữ nói.