Đi sinh nhật, tới cụng ly là vui rồi có cần quà tặng?

Đi sinh nhật nên có một món quà hay đi tay không? - Ảnh: QUANG ĐỊNH
Một đồng nghiệp chủ động mời cả nhóm đi ăn trưa nhân dịp sinh nhật. Bữa ăn vui vẻ, mọi người cùng cụng ly chúc mừng sinh nhât chủ tiệc, cười nói rôm rả. Riêng tôi thấy thiếu thiếu vì không ai có quà tặng chúc mừng sinh nhật.
Có quà tặng mới thể hiện tình cảm?
Tôi là người lớn tuổi nhất trong nhóm. Nghĩ rằng nhiều người vốn coi trọng tình cảm, mà tình cảm đôi khi cũng cần được thể hiện bằng một thứ gì đó cụ thể để lưu giữ. Tôi nhắn tin trên nhóm gợi ý mọi người có thể góp tiền mua tặng bạn ấy một chiếc áo nhưng tôi không nói thẳng, chỉ nói bóng gió.
Sau đó, tôi chờ xem có ai hưởng ứng không.
Một ngày trôi qua, không có tin nhắn nào. Tôi tự hỏi, có phải mình đang nghĩ quá nhiều về chuyện quà cáp?
Thực ra, cũng không có câu nệ gì nhiều, bởi người sinh nhật đã chủ động mời mọi người ăn uống. Cả nhóm đến đông đủ, dành cho nhau một buổi trưa vui vẻ, những lời chúc, những tiếng cụng ly và rất nhiều tiếng cười. Chẳng phải đó cũng là một món quà sao?
Có lẽ với nhiều người, sinh nhật giữa đồng nghiệp hoặc bạn bè không nhất thiết phải có quà. Một người mời, những người còn lại đến chung vui; ai có lòng thì tặng, ai không tặng cũng chẳng sao. Nếu đã biến thành chuyện "mỗi người phải góp bao nhiêu", niềm vui đôi khi lại trở thành khách sáo.
Nhưng tôi vẫn nghĩ một món quà nhỏ có ý nghĩa riêng. Một chiếc áo vài trăm nghìn đồng chẳng làm người nhận giàu lên. Giá trị của nó cũng không nằm ở thương hiệu hay giá tiền. Nó chỉ là một vật cụ thể để khi mặc chiếc áo ấy, người ta có thể nhớ là bạn bè của mình cùng góp tiền mua tặng mình món quà này.
Tình cảm tinh thần và vật chất, theo tôi phải gắn kết đi liền với nhau thì mới bền chặt, đó là thực tế vốn có và nên có, nên như thế.
Một lời chúc là tình cảm, một cái ôm là tình cảm, một bữa ăn cùng nhau cũng là tình cảm. Nhưng một món quà nhỏ đôi khi giúp tình cảm ấy nâng tầm gắn kết xích lại với nhau nhiều hơn, vui hơn.
Đám cưới phải có phong bì, thăm người bệnh phải có quà, trẻ sinh nhật phải có bánh...
Tôi từng nghĩ nhiều người khá coi trọng điều này. Đám cưới có phong bì, thăm người ốm có quà, trẻ con sinh nhật có bánh, người đi xa về có chút quà mang theo. Không phải vì chúng ta định lượng tình cảm bằng tiền, mà bởi con người thường có nhu cầu biến tình cảm bằng thứ có thể cảm nhận cầm nắm được.
Vậy nhưng, nếu một người trong nhóm đứng ra nói: "Mỗi người góp 100.000 đồng mua quà sinh nhật nhé", liệu đó còn là sự tự nguyện hay đã trở thành "lệ nhóm" mà mọi người buộc phải theo?
Có người thu nhập cao, có người thu nhập thấp. Có người thân với người sinh nhật, có người chỉ là đồng nghiệp. Có người thích tặng quà, có người cho rằng một lời chúc đã đủ.
Nếu biến quà sinh nhật thành thông lệ bắt buộc, rất dễ từ tình cảm thành nghĩa vụ.
Đó cũng là lý do sau khi gợi ý mà không thấy ai hưởng ứng, tôi không muốn nói thẳng thêm. Tôi không muốn một món quà đáng lẽ phải mang lại niềm vui lại trở thành một khoản tiền mọi người góp vì ngại từ chối.
Có lẽ câu chuyện này không nằm ở việc có quà hay không có quà, mà nằm ở cách mỗi chúng ta quan tâm về một mối quan hệ.
Có người cho rằng bạn bè thân thiết thì không cần hình thức. Cứ gặp nhau, uống với nhau một cốc bia, cười với nhau một trận là đủ. Có người lại nghĩ chính những dịp như sinh nhật là lúc nên có một món quà nhỏ để đánh dấu sự hiện diện của nhau trong cuộc đời.
Cũng có người cho rằng người sinh nhật đã mời cả nhóm ăn uống, vậy thì mọi người đến chung vui đã là một sự đáp lại. Tặng thêm quà đôi khi thành ra "câu nệ quá".
Tôi không biết cách nào đúng hơn. Nhưng tôi đã chủ động đi mua một món quà của riêng mình đem tặng bạn với suy nghĩ theo kiểu "ông chân giò bà thò chai rượu".
Đọc tiếp
Về trang Chủ đề