Bạn gái không định giữ thai vì tôi chưa đủ giàu

🗓️ 2026-08-23 📁 vietnam-general 📝 ⏱️ 👁️ : -

Bạn gái không định giữ thai vì tôi chưa đủ giàu

Cô ấy nói nếu bây giờ cố cưới chỉ vì có thai, sau này hôn nhân không hạnh phúc thì người khổ nhất vẫn là cô ấy và đứa trẻ.

Tôi 34 tuổi, làm văn phòng ở Hà Nội, thu nhập khoảng 18 triệu đồng/tháng. Bạn gái 32 tuổi, làm trong cơ quan nhà nước, lương và các khoản thu nhập khoảng 13 triệu đồng. Chúng tôi yêu nhau được hơn một năm rưỡi, đã xác định nghiêm túc và từng nhiều lần nói về chuyện kết hôn. Tôi cứ nghĩ nếu mọi chuyện thuận lợi, cuối năm nay chúng tôi sẽ làm đám cưới. Hai đứa đều không giàu.

Gia đình tôi ở tỉnh, bố mẹ làm nông, không có điều kiện hỗ trợ nhiều. Nhà bạn gái cũng không khá giả nhưng có phần ổn định hơn. Vì vậy, khi yêu nhau, chúng tôi thống nhất sau này sẽ tự lo cho cuộc sống của mình, cố gắng vài năm rồi tính chuyện mua nhà. Tôi biết với mức thu nhập hiện tại, nếu hai người lập gia đình ở Hà Nội thì chắc chắn phải tính toán nhiều. Tiền thuê nhà, điện nước, ăn uống, xăng xe, rồi sau này có con, rất nhiều khoản phải lo. Tôi nghĩ chỉ cần hai vợ chồng cùng cố gắng, cuộc sống ban đầu có thể hơi chật vật nhưng không đến mức không thể sống được.

Minh họa AI

Minh họa AI

Tôi làm văn phòng, công việc tương đối ổn định. Ngoài lương, thỉnh thoảng tôi có thêm một ít tiền làm ngoài giờ. Tôi không phải người tiêu hoang, cũng không có thói quen tụ tập hay chơi bời. Những năm đi làm, tôi cố gắng tiết kiệm được một khoản phòng thân. Bạn gái tôi cũng khá tiết kiệm. Cô ấy làm việc trong cơ quan nhà nước, cuộc sống ổn định nhưng thu nhập không cao. Hai đứa từng ngồi tính thử các khoản nếu cưới nhau: tiền thuê một căn chung cư nhỏ khoảng 7-8 triệu đồng, tiền ăn uống và sinh hoạt khoảng 7 triệu đồng, đi lại, điện thoại, phát sinh thêm vài triệu nữa. Nếu có con thì chắc chắn sẽ phải cắt giảm nhiều thứ. Tôi biết sẽ khó, nhưng tôi chấp nhận. Tôi chỉ không ngờ mọi chuyện lại rẽ sang hướng này.

Khoảng hơn hai tháng trước, bạn gái báo tôi có thai. Lúc biết cô ấy đã mang thai khoảng 10 tuần, tôi vừa bất ngờ vừa vui. Thú thật, tôi có lo nhưng không còn trẻ để yêu đương rồi chia tay như thời sinh viên. Tôi muốn có một gia đình và cũng muốn có con. Tôi nói với cô ấy rằng chúng tôi cưới đi. Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm. Tôi về nhà nói chuyện với bố mẹ, sau đó chủ động sang nhà bạn gái xin phép, thế nhưng mẹ cô ấy không đồng ý. Bác gái nói hai đứa còn trẻ, thu nhập như vậy mà lấy nhau rồi sinh con sẽ rất khổ. Cuộc sống ở thành phố rất đắt đỏ, thuê nhà, nuôi con, công việc của con gái bác lại có thể bị ảnh hưởng. Bác còn kể rất nhiều câu chuyện về những người phụ nữ lấy chồng khi kinh tế chưa ổn định, sau đó phải nghỉ việc chăm con, chịu áp lực tiền bạc rồi hôn nhân mâu thuẫn. Tôi ngồi nghe mà không biết phải nói gì.

Tôi hiểu bác lo cho con gái. Nếu tôi là một người bố, có lẽ tôi cũng muốn con mình lấy được người có điều kiện tốt hơn. Điều khiến tôi đau lòng là trong câu chuyện của bác, tôi gần như trở thành nguyên nhân khiến con gái bác phải khổ. Bác nói thẳng rằng với thu nhập của hai đứa, sau này sinh con sẽ rất vất vả. Tôi cũng không phủ nhận điều đó nhưng nghĩ nghèo một chút không có nghĩa là không thể làm chồng, làm cha.

Tôi không hứa cho cô ấy cuộc sống giàu sang, nhưng sẽ đi làm chăm chỉ và cùng cô ấy nuôi con. Nếu cần thuê nhà nhỏ hơn, tiết kiệm hơn, ít đi chơi, ít mua sắm thì tôi đều chấp nhận. Tôi thậm chí tính nếu có con, vài năm đầu chúng tôi sẽ chưa mua nhà, cứ thuê một căn hộ nhỏ gần chỗ làm. Tôi sẽ cố gắng tìm thêm việc ngoài giờ khi có thể. Hai vợ chồng cùng tiết kiệm, sau này kinh tế khá hơn thì tính tiếp. Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ hiểu nhưng bạn gái lại nghe mẹ. Cô ấy nói không muốn con mình sinh ra trong hoàn cảnh thiếu thốn. Cô ấy sợ sau này phải nghỉ việc, sợ áp lực kinh tế, sợ chúng tôi cãi nhau vì tiền. Cô ấy cũng nói nếu bây giờ cố cưới chỉ vì có thai, sau này hôn nhân không hạnh phúc thì người khổ nhất vẫn là cô ấy và đứa trẻ.

Tôi hiểu những nỗi sợ đó nhưng vẫn không thể chấp nhận việc bỏ con. Tôi đã cố thuyết phục cô ấy rất nhiều lần. Tôi nói đứa trẻ không có lỗi, bản thân sẽ chịu trách nhiệm, sẽ cưới và cùng cô ấy nuôi con. Cô ấy vẫn quyết định đi phá thai. Mấy ngày nay tôi gần như không tập trung làm việc được. Đi làm về, căn phòng trọ chỉ có một mình, tôi cứ nghĩ mãi về đứa bé. Tôi không biết con là trai hay gái, sau này sẽ giống ai, nhưng chỉ cần nghĩ rằng con có thể sẽ không được chào đời là lại thấy rất đau.

Tôi hiểu mình không thể ép buộc bạn gái phải mang thai hay sinh con. Tôi càng không muốn dùng tình cảm, trách nhiệm hay chuyện cưới xin để gây áp lực lên cô ấy. Nhưng tôi là cha của đứa bé, cũng có tình cảm, có trách nhiệm và có quyền với quyết định của cô ấy chứ. Liệu sau này tôi có ân hận vì đã không làm gì để bảo vệ con hay không. Tôi không muốn bạn gái phải sống khổ. Tôi cũng không muốn cô ấy cưới chỉ vì có thai. Tôi thật sự muốn cô ấy cho cả hai một cơ hội, ít nhất là ngồi xuống và cùng nhau tính toán một cách nghiêm túc trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.

Tôi biết tiền bạc rất quan trọng, cũng biết tình yêu không thể thay thế tiền ăn, tiền nhà hay chi phí nuôi con. Nhưng tôi vẫn tin nếu hai người cùng cố gắng thì cuộc sống khó khăn vài năm đầu không phải là điều không thể vượt qua. Giờ tôi không biết mình còn có thể làm gì ngoài việc nói hết suy nghĩ với cô ấy và tôn trọng quyết định cuối cùng của cô ấy.

Nếu là các bạn, trong hoàn cảnh này, sẽ làm gì? Tôi nên tiếp tục thuyết phục bạn gái hay dừng lại, chấp nhận quyết định của cô ấy và cố gắng bước tiếp?

Nguyễn Thành